HỖ TRỢ TRỰC TUYẾN

    0903 390 537 gặp Ms. Thanh Hồng-GĐ

     

Hồng khải nguyễn

ĐĂNG KÝ NHẬN BÁO GIÁ

Chuyện suy ngẫm

Thỏ và nhền nhện

Thứ hai, 13/01/2014, 07:00 GMT+7

Thỏ và nhền Nhện thường đi kiếm ăn cùng nhau, chúng phân phối rất ăn ý nên lần nào cũng được no say.

Một hôm chúng lại đi kiếm mồi. Nhưng lần này chúng không gặp may, phải mất bao thời gian chúng mới bắt được một con chim nhỏ. Con chim quá nhỏ không đủ cho hai con, chỉ đủ cho một con. Ai ăn đây? Thỏ bảo nó mất nhiều sức hơn, Nhện thì nói nó phải đổ bao mồ hôi. Cãi nhau mãi mà vẫn chưa có kết quả.

Xưa nay Nhện vốn xảo quyệt. Nó cúi đầu ngẫm nghĩ. Rồi tỏ ra nghiêm chỉnh bảo Thỏ: "Anh Thỏ ạ, càng nhìn tôi càng thấy con chim này không bình thường, đây là con chim thần chúng ta không nên tranh giành nữa".

"Cái gì? Chim thần?", Nhện biết trí thông minh của Thỏ nổi tiếng khắp nơi nhưng nó vẫn giả bộ nói: "Chúng ta không thể đụng vào chim tuỳ tiện được, phạm phải thần linh chúng ta sẽ xúi quẩy cả năm, làm sao bây giờ?"

"Theo tôi nên chôn nó đi".

"Ðúng như thế Thượng đế sẽ không giáng tội lên đầu chúng ta".

Lúc chôn chim Nhện ta cố ý để lộ 2 cái chân chim ra ngoài. Thỏ biết Nhện làm thế để sau này tìm cho dễ, nhưng vẫn tỏ ra không hiểu hỏi: "Ðể lộ chân chim thần ra ngoài làm gì?"

"Ðể bảo vệ chim thần tốt hơn không cho ai dẫm phải. Anh xem người khác qua đây trông thấy chân chim thần lại không nhanh rảo bước sao? Nhện giải thích.

Mờ sáng hôm sau Nhện bèn lén đến cầm 2 chân chim mà lôi lên rồi kéo về nhà. Nó nói với vợ : "Hãy rán lên đã. Ðợi đến đêm chúng ta sẽ ăn. Phải cẩn thận đừng để nhà Thỏ trông thấy" nói xong Nhện bỏ đi chơi.

Phải mất gần một ngày Nhện cái mới rán xong chim. Trời xẩm tối, Nhện cái cất chom trong một nồi, đậy điện kỹ càng rồi vờ như không có gì sang tán phét cùng Thỏ cái.

Ðêm khuya, chẳng còn nhà nào thắp đèn, Nhện đực và Nhện cái cũng phải về nhà. Nhện đực dương dương tự đắc nói với vợ: "Giờ thì chúng ta ăn thịt rán được rồi, ăn từ từ thôi còn khối không được gây tiếng ồn". Nhện đực mở vung nồi. Ai ngờ vung kểnh, trong nồi chẳng còn láy một mẩu xương chim. Nhện đực ngớ người ra, Nhện cái cũng không hiểu, lũ Nhện con càng ngơ ngác.

Chim rán biến đâu mất? Chắc ai cũng đoán ra, chú Thỏ thồng minh đã theo dõi Nhện từ đầu đến cuối. Ðợi cho Nhện cái rán chim xong bỏ vào nồi Thỏ ta vào lấy trộm đem giấu ở bìa làng.
Mất chim rán Nhện đực nổi khùng với vợ, rồi trách mình ngu xuẩn không cất kỹ. Nhện đực còn vu cho Nhện cái ăn hết. Lũ Nhện con không được ăn thịt chim nhao nhao lên đòi. Nhện cái không nói được câu nào.

Nghe bên nhà Nhện ầm ĩ, Thỏ ta cố tình sang xem rồi khuyên: "Nửa đêm rồi cả nhà còn cãi vã gì nữa?"

Nhện cái vừa bị một trận mắng tức tối trong lòng không kìm được chỉ vào mặt chồng nói: "Chả hiểu ống ấy mang ở đâu về một con chim, bảo tôi rán lên rồi cất vào nồi, ai ngờ lúc định ăn thì đã mất tiêu. Ông ấy còn vu cho tôi ăn vụng, oan cho tôi quá!" nói xong khóc nức nở.

Nhện đực đứng như trời trồng, không nói được câu nào, chủ mong có lỗ nào mà chui xuống cho đỡ xấu hổ.

Thỏ ta hoan hỉ mang chim rán về cả nhà cùng ăn. Từ đó Thỏ và Nhện không bao giờ đi kiếm ăn cùng với nhau nữa.

......................
Lời bình:
1. Chuyện này không trách dc ai vì lòng tham của con người quá cao. Đây là chuyện tồn tại của xã hội mà, theo qui luật tự nhiên cũng vậy "Mạnh thắng kẻyếu thua" nếu như suy nghĩ các bạn thì không bao giờ tồn tại của xã hội...
2. Ai viết câu chuyện này vậy. đời nào mà thỏ lại di ăn chim rán vậy. Nhưng câu chuyện này hay đó. Ở trên này cái đáng chết nhất là phản bội bạn bè. Nói đi thì cũng phải nói lại, 2 nhân vật trong chuyện đều đáng bị phê phán, nhện thì tham lam con thỏ thì cũng rất xảo quyệt không tin vào bạn bè luôn nghi ngờ nhau nên thỏ mới co' hành động rình nhện.


Nguyễn Quốc Thoại sưu tầm
Khuyết danh